Chiếc khăn định mệnh
Trang 29
Thoại Vũ không kịp giải thích, anh nói ngắn gọn:- Ba! Mẹ đã bị con quỷ bắt đi rồi.
- Hả! Ông Nhật Tân lảo đảo, choáng ván trước hùng tin bất ngờ.
Thoại Vũ bước nhanh lại đỡ lấy cha.
- Ba! Bình tĩnh lại đi ba.
Anh nói xong dìu ba ngồi xuống giường, ông Nhật Tân lắp bắp:
- Con! Con có thể … nói rõ cho ba … nghe được không?
Thoại Vũ thuật lại cầu chuyện một cách ngắn gọn cho ba anh nghe, anh kết một câu:
- Bây giờ thì ba biết tại sao người con dính đầy đất cát rồi đó.
Ông Nhật Tân đưa tay vuốt mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Ông thật sự bàng hoàng trước hung tin này. Thoại Vũ hiểu được tầm trạng lo lắng của ba, anh nói:
- Ba à! Chuyện này con tính như thế này, gia đình mình cứ giấu chuyện mẹ bẹ quỷ bắt đi, con không muốn báo chí làm rùm beng lên, không muốn những kẻ hiếu kỳ sẽ đổ xô vào nhà ta. Con muốn tự tay mình điều tra chuyện này. Con sẽ tìm ra tung tích con quỷ và đưa mẹ trở về nhà.
- Con không thể làm được đâu Vũ ạ! Làm sao một mình con có thể đối đầu với con quỷ. Nếu nó ăn thịt con thì sao. Thôi không được đâu.
- Ba! Con năn nỉ ba, hãy để cho con đi cứu mẹ con. Con không thể ngồi khoanh tay mà chờ đợi được. Con sẽ nhờ nhà báo Vạn Thành cùng đi với con.
Ông Nhật Tân ngập ngừng như muốn nói điều gì, nhưng nghĩ sao lại thôi.
Thoại Vũ nôn nóng:
- Bây giờ ba nghỉ đi, mọi việc cứ để cho con lo. Nếu ngày mai chị giúp việc có hỏi mẹ, ba cứ nói đêm qua mẹ đến nhà một người bà con chơi có thể vài ngày mới trở về.
Nói với cha xong tv chạy về phòng và điện thoại ngay cho nhà báo Vạn Thành.
- Alô! Anh Thành hả? Anh đến nhà tôi ngay nhé, có việc rất gấp. Đến ngay nhé!
Nghe giọng nói gấp gáp và nhấn mạnh của Thoại Vũ, Vạn Thành đã linh cảm có điều gì đó không hay lại xảy ra cho gia đình nhà bác sĩ. Anh cấp tốc lên đường ngay, mặc dù lúc đó đã hơn một giờ khuya.
Tới nơi nghe lời kể của bác sĩ Vũ, Vạn Thành bóp trán suy nghĩ và đi tới đi lui.
- Tôi đạt giả thuyết thế này, con quỷ này có thù sâu gì với bác gái, nên mọi hành động từ trước tới nay nó luôn dồn về phía bác ấy. Thứ hai, nếu con quỷ muốn giết chết bác ấy thì thiếu gì cơ hội để ra tay. Nó có thể giết bà ngay tại đây, sao lại bắt bác ấy đi.
- Bởi vậy, tôi hy vọng nó chưa giết mẹ tôi, có thể nó sẽ giam giữ bà ở đâu đó.
- Anh nói đúng, con quỷ không thể sống dưới lòng đại dương. Nó có thể ở trong hang đá, hoặc trên những hoang đảo ngoài kia.
- À! Điều mà tôi bất ngờ nhất. – Thoại Vũ nói. – Tôi không ngờ con quỷ có thể nói được tiếng người. Mặc dù âm thanh của nó khàn đục, ồ ồ, nhưng tôi vẫn nghe được.
- Ngày xưa, ông bà ta có những câu chuyện về mà quỷ. Ma quỷ cho là hiện thân của người chết nên ma quỷ cũng có thể nói được tiếng người. Anh không nghe kể chuyện ma khóc đêm kể lể đến não nùng sao?
- Ừ! Trước đây tôi cho là chuyện hoang đường. Nhưng bây giờ thì tôi không biết lý giải làm sao cho có lý. Giọng nói của nó chính tôi chứng kiến mà. Còn nữa, tại sao con quỷ lại không giết tôi. Tại sao?
- Đó là một câu hỏi cần có lời giải đáp.
- Anh Thành này, anh có thể đi cùng tôi không?
Vạn Thành nói không chút đắn đo:
- Đi chứ, tôi đâu thể bỏ qua dịp này và tôi cũng rất muốn giúp anh.
- Cám ơn anh, vậy để tôi liên hệ một người bạn, mượn tạm chếc canô của anh ấy.
- Nhưng dù sao thì cũng phải chờ đến sáng đã. Chúng ta không thể liều lĩnh đi vào ban đêm.
- Thôi được. – Vũ thở dài. – Tôi sẽ lo canô và chúng ta sẽ lên đường ngay khi trời vừa hưng sáng.
Như dự định, hai người lên canô khi trời còn tranh tối tranh sáng, họ hướng mũi canô ra biển.
Nhấp nhô ngoài xa kia là những hòn đảo nho nhỏ, những vách đá cheo leo giăng đầy tổ yến.
Thoại Vũ cho canô chạy vòng quanh vách đá, anh lựa chỗ cho canô đậu lại rồi cùng Vạn Thành leo lên vách đá, thám hiểm xung quanh. Có một cái hang nhỏ, hai người đi vào, càng đi vào sâu, hang càng tối om. Cũng may Vũ đã chuẩn bị đèn pin. Anh vừa lấy đèn ra thì… bốp bốp… Cả Thoại Vũ và Vạn Thành chới với, xiểng niểng như có ai vừa dang tay tát vào mặt.
Hai người ôm mặt chưa kịp hoàn hồn thì tiếp theo… bụp bụp… cứ như có ai đó đang quất mạnh vào người của cả hai vậy.
Vạn Thành và Thoại Vũ quay chân cắm đầu chạy ra bên ngoài.
- Ôi! Chuyện gì xảy ra thế.
- Hìh như có ai vừa tát vào mặt tôi. – Thoại Vũ vừa thở vừa nói.
- Tôi cũng cảm thấy như vậy. – Vạn Thành nói.
- Chẳng lẽ ở đây có người?
- Nói chính xác hơn là có quỷ.
- Vậy mình có nên tiếp tục đi vào bên trong hay không? – Vạn Thành nói.
Các bài luận tiếng anh mẫu
http://language123.blogspot.com
A Mystery
The Important Role Of The Teaching Of Crafts
Describe Your School
A Narrow Escape
An Ideal Teacher
Những Bài Essay Mẫu
Essay On Picnic
World Trade
Difficulties In Learning English
What Is A Human Resources Manage?